Tật xấu của cha mẹ Việt làm hư con

Ngày đăng: 19/06/2018 - 195 lượt xem

Tật xấu của cha mẹ Việt làm hư con

Tật xấu của cha mẹ Việt làm hư con mà rất nhiều cha mẹ phạm phải. Khi người khác đặt một vấn đề nghiêm túc về một đứa trẻ thì những người lớn sẽ phản ứng thế nào? “Trẻ con thì biết cái gì” đây là câu nói phổ biến nhất mà từ thế hệ ông bà đến cha mẹ đều có thể nói ra như một sự thật hiển nhiên. Và tất cả chúng ta đã sai lầm khi những đứa trẻ ngày càng khó bảo, khó dạy, vô kỷ luật, không có nguyên tắc ứng xử?

Chúng ta lại luôn thắc mắc tại sao trẻ con Tây nghe lời, tự lập, cái gì cũng có thể tự làm, biết chịu trách nhiệm,… Họ có thể giáo dục những đứa trẻ tốt như vậy là vì sao. Vì họ tôn trọng trẻ, hiểu trẻ muốn gì và cần gì.

truong-mam-non-song-ngu-bau-troi-xanh-blue-sky-kingdergarten-nhung-tat-xau-cua-cha-me-viet-lam-hu-con-hình 1

Nhìn lại xem, một số cha mẹ Việt chúng ta đã có những cách cư xử thế nào khiến con hư.

Luôn coi thường suy nghĩ của trẻ con

Nhiều bậc cha mẹ có xu hướng coi thường trẻ ra mặt với những câu cố hữu như “con còn bé lắm, chưa hiểu được đâu. Sau này lớn con sẽ hiểu”, rồi là “Đây không việc trẻ con”, rồi nữa là “Ra chỗ khác chơi, chỗ này không phải của trẻ con”. Từ “trẻ con” được gắn cho những cái như tầm thường, vớ vẩn. Trẻ nghe nhiều sẽ cảm thấy tự ti, không được tôn trọng. Từ đó gây ra nhiều hệ lụy như không dám nói, không dám làm.

Người xưa có câu “gieo nhân nào nhặt quả ấy”. Người lớn chúng ta không tôn trọng trẻ thì trẻ sẽ học được cách không tôn trọng người lớn. Chúng sẽ phản ứng bằng cách không nghe lời, chống đối lại cha mẹ.

Luôn đổ lỗi cho hoàn cảnh

Con ngã thì đổ lỗi tại cái sân trơn. Con vấp thì đổ lỗi tại cái bàn ngáng đường. Con giành giật đồ chơi không được thì đổ tại bạn xấu. Thậm chí, con không vui thì mẹ và bà tự nhận lỗi là do mình.

Đó có phải là cách dạy con đúng đắn không?

Trẻ ngã là do trẻ đi quá nhanh. Trẻ vấp là do chưa biết cách tránh cái bàn. Trẻ không được giành giật đồ chơi vì đó là của bạn. Lỗi do trẻ gây ra trẻ phải hiểu đó là do mình và cần sửa chữa. Nhưng cha mẹ lại cố gắng tìm một lý do để đổ lỗi, bào chữa cho hành động của trẻ. Dần dần trẻ không thể chịu trách nhiệm, làm sai gì cũng sẽ tự tìm cách bao biên và đổ lỗi.

Luôn luôn bao bọc quá mức

Chúng ta đều muốn trở thành siêu nhân, có tài đọc hiểu suy nghĩ của con trẻ. Không phải thế sao? Này nhé, nếu con xị mặt chúng ta biết là con đang muốn đồ chơi, nếu con lắc đầu nhăn nhó là biết con không muốn ăn, thấy con ăn vạ kêu khóc là con muốn có đồ chơi giống bạn, thấy con đi vòng quanh là biết con muốn đi vệ sinh… Và lập tức chúng ta đáp ứng hết mà không cần trẻ nói ra.

truong-mam-non-song-ngu-bau-troi-xanh-blue-sky-kingdergarten-nhung-tat-xau-cua-cha-me-viet-lam-hu-con-hinh2

Đó là lý do mà những đứa trẻ của chúng ra nhút nhát, giao tiếp kém, không biết nói lên suy nghĩ và mong muốn của bản thân.

Thêm vào đó là cha mẹ sợ con cực khổ, không dám cho con động chân động tay vào việc gì. Sợ con bẩn nên không dám cho con nghịch đất cát, sợ con làm hỏng đồ đạc nên không cho con làm việc nhà, sợ con gặp nguy hiểm nên không cho đến những chỗ đông người,… Cái gì cha mẹ cũng sợ nên không dám cho con làm gì. Vậy thì những đứa con sẽ mãi là những đứa trẻ dù to xác. Và cha mẹ sẽ mãi mãi cực khổ, bận bịu tối ngày để đi theo phục vụ.

Luôn coi trọng lời người khác

Có những đứa trẻ thực sự mệt mỏi khi luôn luôn phải nghe rằng “Mày làm thế người ta cười cho.”, “Mày làm thế khác gì bôi gio trát trấu vào mặt bố mẹ”. Ai cũng mong muốn gia đình mình tốt đẹp, danh giá nhưng không phải là cách bắt con cái phải gồng mình “sống vì thiên hạ”.

Những đứa trẻ cố sức học cho bằng con nhà A hàng xóm, cố sức thi vào trường B chỉ vì đứa con bạn bố đã thi đỗ,… Chúng ta tạo áp lực lên những đứa trẻ, khiến chúng có xu hướng bất chấp làm tất cả để đạt được mục đích chỉ bởi vì cha mẹ chúng muốn làm đẹp lòng người khác.

Tại sao thế? Đó là con cái chúng ta, là máu mủ huyết thống của chúng ta. Vậy tại sao lại bắt con mình sống vì dăm ba câu nói của người khác?

Thích dùng roi vọt

Cha mẹ bao bọc con quá sức nhưng lại muốn con vẫn trưởng thành. Như thế có mâu thuẫn không? Cha mẹ yêu chiều con hết mực nhưng lại tâm niệm rằng “thương cho roi cho vọt”. Như thế có nghịch lý không?

Nhiều bậc cha mẹ thích dùng roi vọt bừa bãi. Con không nghe lời, đánh. Con nói dối, đánh. Con làm sai, đánh. Đánh nhiều rồi trẻ tổn thương về thể xác và tinh thần, gây tổn hại đến mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái, con càng không chịu nghe lời nữa.

Dạy con là quá trình không ngừng nghỉ với sự miệt mài tìm tòi, học hỏi và nâng tầm nhận thức từ chính cha mẹ. Hãy ngồi lại nói chuyện với con, xem con nghĩ gì, cần gì để tìm ra những cách giải quyết phù hợp cho từng vấn đề.

 

Menu